Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

MẸ LÀ HỒN VIỆT BAO ĐỜI




       Mẹ là lời hát “ầu ơ”
Ru con trên võng ngày chưa đến trường
       Mẹ là nỗi nhớ niềm thương
Để cha mang nặng tơ vương một đời

       Mẹ là tia nắng rạng ngời
Cho con sưởi ấm tiết trời ngày đông
       Mẹ là những đoá sen hồng
Cho con mang cắm lăng ông mộ bà
        
       Mẹ là những khúc dân ca
Cho con hát thuở xa nhà nhớ quê
       Mẹ là đàn én bay về
Cho mùa xuân đến tràn trề nắng xuân

       Mẹ là những tiếng chuông ngân
Nhắc con biết sống nghĩa nhân ở đời
       Mẹ là những hạt mưa rơi
Thấm dần vào đất một thời đau thương

       Mẹ là cô giáo đến trường
Dạy con khi mế lên nương chưa về
       Mẹ là một khúc sông quê
Cho con ngụp lặn trưa hè dưới sông

       Mẹ là biển cả mênh mông
Cho con tôm cá Biển Đông đầy thuyền
       Mẹ là Phật Mẫu, Bà Tiên
Giúp con gìn giữ những miền đảo xa

       Mẹ là điệp khúc tình ca
Hát lên từ Đất, Nước, Nhà, Núi, Sông
       Mẹ là lời của Cha Ông
Biển Đông ngàn dặm quyết không cắt rời!

       Mẹ là Hồn Việt bao đời
Trách người sao nỡ quên lời mẹ ru?
       Anh em chia rẽ oán thù
Ngoại xâm, khúm núm tôn thờ “hiền huynh”!

        Mẹ là Bà Triệu Thị Trình(*)
Thề cưỡi sóng chém cá kình Biển Đông
         Đuổi quân Bắc Thuộc cuồng ngông
Quyết hi sinh để Non Sông vững bền!

 Hà Nội, 11/7/2013
 Ts.Đặng Huy Văn

(*). Bà Triệu – Wikipedia tiếng Việt

Bà Triêu Thị Trinh (225-248) khởi nghĩa chống quân Ngô thời Bắc Thuộc với câu nói nổi tiếng: “Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình Biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người”
    
(Nguồn: http://danghuyvan.blogspot.com)   


    

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét